Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, lạnh như nước. Ngay khi mọi người đang bất an, xung quanh bỗng nhiên có một lượng lớn năng lượng dao động.
Trong số họ có rất nhiều người biết hệ thống năng lượng, cảm nhận rõ được sự dao động của năng lượng, lập tức ngẩng đầu nhìn lên. Cho dù không hiểu rõ về hệ thống năng lượng, cũng bởi vì sự kỳ lạ của gió và sự kỳ lạ của hơi thở, đã cảm nhận được sự bất thường của ngọn núi.
"Hòa Ngọc ở đằng kia."
"Có chuyện gì thế."
Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, Eugene và những người khác gần như cùng nhau nhảy lên và lao về phía trên núi. Họ lo lắng rằng điều gì đó sẽ xảy ra với Hòa Ngọc.
Nhưng mà, bọn họ còn chưa tới gần, Hòa Ngọc đã đi ra, cậu vẫn mặc bộ bạch y như tuyết đó, vẻ mặt thản nhiên, chậu cây cầm trong tay biến mất.
Hòa Ngọc: "Mấy người thương lượng xong chưa?"
Trấn Tinh cau mày, nhìn từ trên xuống dưới: "Không sao chứ?"
Hòa Ngọc lắc đầu: "Tôi không sao."
Cậu nhấc chân đi tới chỗ vừa thảo luận, ở đó có đống lửa, vừa sáng vừa ấm áp, là một nơi gặp gỡ tốt. Cậu vừa đi, những người khác cũng tự nhiên đi theo.
Bọn họ cũng không tìm hiểu nguyên nhân nguồn năng lượng dao động, nhưng nó chắc chắn có liên quan đến Hòa Ngọc. Tuy rằng trong lòng có nghi ngờ, nhưng cũng giấu đi. Chỉ có Vạn Nhân Trảm nhìn tay Hòa Ngọc, đang định hỏi đôi mắt xanh đi đâu rồi, đã bị đôi mắt của Hòa Ngọc cản lại. Vạn Nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193535/chuong-1214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.