Đúng lúc này, Hòa Ngọc đột nhiên đứng lên. Mọi người đều nhìn về phía cậu, ánh mắt thắc mắc.
Hòa Ngọc ôm chậu hoa, giơ tay đẩy mắt kính, không chút dao động nói: "Mấy người bàn bạc tiếp đi, nhiệm vụ cuối cùng vẫn chưa hoàn thành thì chúng ta vẫn an toàn, thời gian của cổng thời gian vẫn chưa gấp."
Cậu chỉ vào một gò núi nhỏ ở đằng trước, giọng điệu bình tĩnh: "Tôi ở đây, có vẻ khiến mọi người ngại nói thẳng ra, bó tay bó chân, nên tôi tránh đi trước, đợi sau khi mọi người quyết định kiểm nghiệm thân phận như thế nào hẵng gọi tôi."
Nói xong, cậu xoay người đi về phía sườn núi.
Vạn Nhân Trảm lo lắng: "Hòa Ngọc, mày đi làm cái gì? Nhỡ đâu gặp nguy hiểm thì sao?"
Hòa Ngọc lắc lắc đôi mắt xanh: "Đi ngủ."
Cậu có đôi mắt xanh, hơn nữa cậu cũng không phải hoàn toàn không có năng lực tự bảo vệ mình.
Hòa Ngọc rời đi rất dứt khoát, cũng rất là ung dung, bước chân không nhanh cũng không chậm, bóng lưng thẳng tắp như cây tùng, trời cũng tối rồi, cậu bước vào trong bóng trăng, trong đêm tối cũng vô cùng lóa mắt. Cũng giống như con người của cậu vậy, bất cứ thời điểm nào cũng sẽ tỏa sáng.
[Bình luận: "Đột nhiên thấy thương Hòa Thần, cần gì phải tránh đi chứ?"]
[Bình luận: "Hòa Ngọc ở đấy, thì bọn họ không thể thảo luận thằng ra ý của mình, hơn nữa chính là vì để ý Hòa Ngọc, tin tưởng Hòa Ngọc, nên mới không thể nói thẳng ra, mới tạo ra tình cảnh như bây giờ đấy."]
[Bình luận: "Đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193530/chuong-1209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.