Khoé mắt Melvey muốn nứt ra: "Trên người tao có mấy trăm điểm tích lũy, chỉ cần tao sống đến khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, đây đều là điểm tích lũy của phe chúng ta."
Điểm tích lũy mà gã cực khổ lắm mới kiếm ra được, nếu như cuối cùng lại thua, gã đau lòng biết bao?
Eugene nhìn gã, hồi lâu mới nói: "Kỳ thật mày nói cũng có lý, nhưng nếu không có Hòa Ngọc, tao đã sớm chết ở phó bản trước rồi. Thành thật mà nói, tao vẫn rất dao động, tao cũng rất sợ Hòa Ngọc lại gạt tao, nhưng tao lựa chọn tin tưởng cậu ta, càng sẽ không bỏ cuộc giữa chừng."
Seattle mím môi, ánh mắt cũng dao động, nhưng rất nhanh lại trở nên kiên định: "Tôi tin Hòa Ngọc."
Trảm Đặc yên lặng gật đầu, Nguyên Trạch cũng gật đầu theo.
Quỳnh không tỏ thái độ, cô ta nhíu mày: "Các người không phát hiện lời nói của Melvey và tin tức lúc trước chúng ta có được không giống nhau sao?"
Cô ta nhìn Eugene, lại nhìn Melvey: "Hòa Ngọc, Eugene, Trấn Tinh...."
Mấy người sững sờ, lập tức hiểu ra.
Đúng vậy, lúc mới bắt đầu phó bản này, lúc đi tắm rửa khi hoàn thành nhiệm vụ núi tuyết, tuyển thủ mới gặp nói
— Hòa Ngọc và Trấn Tinh không phải người cùng một phe.
Tin tức mà Melvey đem lại lại là
— Hòa Ngọc và Trấn Tinh là người cùng một phe, khác phe với gã và đám người Eugene.
Điều này mâu thuẫn rồi.
Ai đang nói dối? Là Melvey nói dối để giữ mạng sống?
Melvey cố ý đề cao giọng: "Hiện tại tao chỉ muốn phe của chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193527/chuong-1206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.