Hòa Ngọc lại nhìn về phía đôi mắt xanh: "Còn anh nữa, biến thành nhân sâm nhỏ thì thật sự muốn làm nhân sâm nhỏ rồi?"
— Một người lớn đã bao nhiêu tuổi, còn giả bộ ngây thơ như vậy.
Đôi mắt xanh: "..."
Cọng rễ ôm lấy Hòa Ngọc cứng đờ, không nhúc nhích, phiến lá trên đỉnh đầu hơi đỏ lên. Không có cách nào, ký ức trong quá khứ ảnh hưởng quá lớn. Lúc biến thành người thì không cảm thấy gì, khi biến thành động thực vật lại luôn muốn làm nũng tỏ vẻ dễ thương với Hòa Ngọc, làm cho cậu chú ý đến mình...
Hòa Ngọc trồng đôi mắt xanh trở lại chậu hoa, lúc này đôi mắt xanh rất ngoan ngoãn. Sau khi trồng trở về, anh còn dùng phiến lá bao mình lại, rõ ràng là đang ngượng ngùng.
[Bình luận: "Ha ha ha cười chết rồi."]
[Bình luận: "Đôi mắt xanh cũng cảm thấy thẹn thùng sao?"]
Thấy Hòa Ngọc cũng dạy dỗ đôi mắt xanh, nhất thời Vạn Nhân Trảm không còn tức giận nữa, cũng không còn tủi thân, cả người lần nữa tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Nhưng nghĩ đến lời Hòa Ngọc vừa nói, rốt cuộc vẫn nhịn được, không mở miệng khiêu khích nữa.
Cách xử lý đánh mỗi người hai mươi roi này tuy quỷ dị, nhưng hiệu quả lại rất tốt.
Vạn Nhân Trảm: Hòa Ngọc vì mình mà dạy dỗ đôi mắt xanh, cậu ta để ý đến mình, cho nên không cần phải so đo với một cái cây.
Đôi mắt xanh: Hòa Ngọc vẫn luôn đứng về phía bên mình, không phải chỉ là một thằng ngốc ngây ngô khờ khạo thôi sao, không cần phải so đo với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193524/chuong-1203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.