[Bình luận: "..."]
[Bình luận: "Mắt nhìn không nổi rồi..."]
[Bình luận: "Nhưng cũng có thể hiểu được, dù sao ở tình huống Trấn Tinh và Lăng Bất Thần đều không có mặt, Vạn Nhân Trảm nhất định sẽ bảo vệ Hòa Ngọc."]
Hòa Ngọc thân dài như ngọc, dáng người mảnh khảnh cũng không nổi bật trong đám người cao lớn ở Liên Bang, nhưng khí chất của cậu lại không giống người thường, làm cho người ta liếc mắt một cái là có thể chú ý tới cậu, vô cùng hấp dẫn tầm mắt của người khác.
Trên tay cậu ôm chậu hoa sứ trắng, bên trong là một cây nhân sâm nhỏ với ngọn lá xanh tròn, tầm mắt nhìn về hướng mặt trời mọc, lộ ra nụ cười: "Xuất phát thôi."
Quỳnh xoay sợi tơ trên tay, vẻ mặt tự tin, Trấn Tinh tay cầm khối rubik, nắm hết mọi chuyện trong lòng bàn tay.
Bạc Kinh Sơn và Lăng Bất Thần vẫn an tĩnh như trước, một người cầm đao, một người đeo đàn, hơi thở mạnh mẽ đánh úp lại.
Eugene, Cách Đới thì hung bạo với cánh tay máy, Vạn Nhân Trảm tay cầm rìu, Nguyên Trạch, Đường Kha, Seattle, Đoàn Vu Thần, Trảm Đặc, mỗi người đều là cao thủ, mỗi một người đều khiến cho người ta kiêng kỵ...
Bọn họ lấy sương mù dày đặc bên ngoài làm điểm bắt đầu, cơ thể cường tráng và mạnh mẽ nháy ra khỏi màn sương, mang theo vũ khí của mình, bọn họ nhanh chóng lao về bốn phía trước mặt, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt.
Thợ săn đã xuất phát!
[Bình luận: "Eo ơi, mặc niệm cho các tuyển thủ dự thi khác."]
[Bình luận: "Một người thôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193518/chuong-1197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.