Vạn Nhân Trảm nổi trận lôi đình: "Anh ta giả vờ, thật sự là anh ta đang giả vờ đó! Tao không có động thủ."
Nguyên Trạch: "Vậy anh đứng bên cạnh tảng đá làm gì, tôi nhớ rõ anh vốn cũng không đứng ở bên đó."
Sắc mặt của gã rất xấu, Vạn Nhân Trảm dám động đến Ly Trạm, gã sẽ liều mạng với Vạn Nhân Trảm.
Vạn Nhân Trảm: "..."
Gã đúng là hết đường chối cãi, có miệng cũng nói không rõ được!
Đôi mắt xanh uất ức nhìn Hòa Ngọc, khuôn mặt của nhân sâm nhỏ lộ ra vẻ sợ hãi, hai sợi rễ quấn lấy ngón út của Hòa Ngọc, đáng thương mở miệng: "Hòa Ngọc, tôi muốn đi theo cậu."
Anh bổ sung: "Tôi quấn trên tay cậu là được rồi."
Vạn Nhân Trảm tức giận đến mũi muốn bốc khói, gã đã hiểu, tên này muốn mượn cơ hội dính lên người Hòa Ngọc!!
Gã còn chưa kịp nói gì, Hòa Ngọc bất đắc dĩ mở miệng: "Thực vật nên trồng ở trong đất, ngoan ngoãn chờ tôi, ngày mai đưa anh đi."
Hòa Ngọc đưa chậu hoa cho Lăng Bất Thần.
Đôi mắt xanh lại ngập nước nhìn Hòa Ngọc vài lần, không muốn buông tay.
Hòa Ngọc khẽ mỉm cười: "Lại giả vờ lần nữa."
Nghe vậy, đôi mắt xanh phẫn nộ thu hồi vẻ đáng thương, ngoan ngoãn buông lỏng rễ cây, trở lại trong chậu hoa, vô cùng hiếu chuyện: "Vậy được rồi, tôi chờ cậu."
Hòa Ngọc cười cười, thu lại sự chú ý tiếp tục tập trung rèn đúc. Người này cũng không phải người có thể bớt lo.
Lăng Bất Thần không có hảo cảm gì với đôi mắt xanh, nhưng cậu ấy sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193515/chuong-1194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.