Cách Đới nhíu mày và nói: "Dường như hơi thở của người mạnh phân bố ở khắp mọi nơi, cực kỳ rải rác cho nên không có cách nào để xác định được vị trí cụ thể, giống như là người mạnh không tồn tại vậy."
Hòa Ngọc nói: "Hãy thử dẫn dụ nó ra đi."
Trấn Tinh đồng ý: "Ở đây chúng ta không thể nhìn thấy bất cứ cái gì cả và chúng ta cũng không thể tách khỏi nhau, cho nên chúng ta hãy chuyển bị động thành chủ động."
Lăng Bất Thần xoay đàn cổ sang một hướng khác: "Tôi sẽ phụ trách ở phía đông."
Trấn Tinh nói: "Hãy để phía nam cho tôi."
Trảm Đặc khởi động cái cổ: "Vậy thì tôi sẽ phụ trách phía tây."
Bạc Kinh Sơn cầm dao khuyết nguyệt, anh ấy hướng mặt về phía bắc và nói một cách ngắn gọn: "Phía bắc."
Có bốn tuyển thủ dự thi mạnh mẽ, mỗi người chịu trách nhiệm ở một phía.
Vạn Nhân Trảm đột nhiên nói xen vào: "Tao sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ Hòa Ngọc."
Mọi người: "..."
Eugene đảo mắt vẻ coi thường, sau đó gã hướng về phía vừa vang lên âm thanh và nói: "Tao cũng có thể bảo vệ Hòa Ngọc, mày hãy câm miệng đi."
Vạn Nhân Trảm còn định nói điều gì đó nhưng bốn người đó đã bắt đầu di chuyển.
Tiếng đàn cổ của Lăng Bất Thần vang lên ở phía đông. Lần này, âm thanh chơi đàn của cậu ấy cực kỳ chói tai, vang vọng cả một vùng sương mù. Đồng thời, các luồng năng lượng ở dưới đầu ngón tay của cậu ấy tạo thành một bề mặt rộng lớn và làm xóa tan màn sương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193501/chuong-1180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.