vKhông có ai hiểu được Vạn Nhân Trảm muốn làm cái gì, mạch não của gã người bình thường không thể hiểu được.
Gã từ từ cởi bỏ quần áo, mắt liếc nhìn Hòa Ngọc, nếu phát hiện Hòa Ngọc đang nhìn mình, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, duỗi tay ra, giống như người mẫu đang khoe thân hình.
Đoàn Vu Thần im lặng một lát, đoán: "Để khoe dáng thôi."
Eugene: "..."
Gã nhìn Vạn Nhân Trảm, lại nhìn bản thân, lắc đầu: "Chậc, có gì đáng để khoe ra? Ở trước mặt người của hành tinh Cơ Giới cũng dám khoe thân hình!"
Người của hành tinh Cơ Giới đa phần đều là tạo theo khuôn mẫu, dáng người tất nhiên cũng vô cùng hoàn mỹ.
Tất nhiên, Eugene nói dáng người của bản thân tốt hơn Vạn Nhân Trảm cũng chỉ là nói miệng.
Dáng người với cơ bắp khỏe khoắn mà rắn chắc đó của Vạn Nhân Trảm, là bất kỳ ai nhìn thấy rồi cũng không thể nói ra câu không đẹp.
Seattle đến gần Quỳnh, thầm cảm thán: "Nói thật, dáng người của anh ta thật sự rất đẹp, đáng tiếc..."
Cô ta bĩu môi về phía Hòa Ngọc.
Quỳnh nhìn qua, chỉ thấy Hòa Ngọc cũng đang nhìn Vạn Nhân Trảm, nhưng chỉ là mặt vô cảm nhìn hai lần, không hề dao động cảm xúc.
Quỳnh nghẹn cười, nói nhỏ: "Anh ta muốn khoe dáng người, e rằng Hòa Ngọc chỉ nghĩ rằng anh ta đang khoe khoang với cậu ấy thôi."
Seattle cũng cười theo, vẻ mặt của hai người đều như đang xem kịch vui.
Trấn Tinh chìm vào trong suy tư.
Vạn Nhân Trảm thấy Hòa Ngọc rời mắt, ánh mắt hiện lên sự thất vọng, lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193482/chuong-1161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.