Thời gian trôi qua như gió thổi , ngày cô ra khỏi ngôi nhà giam u tối này cũng đến thật gần hơn .
Thế là cô đã sắp được thoát khỏi nơi tăm tối, u ám của nơi đây . Trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào . Niềm hạnh phúc dâng trào trong tim cô như vỡ òa ra . Thế là cô lại được nhìn thấy khuôn mặt của ba mẹ cô rồi, được đi chơi cùng đám bạn.... Nhưng mà , khi được thả ra ngoài liệu cô có sống yên ổn không. Dù sao thì cô cũng là phạm nhân ra tù mà ... sẽ rất nhiều lời chỉ chích, đàm tiếu nói về cô . Những lời nói thậm tệ, cay nghiệt từ hàng xóm , rồi ngoài xã hội. Họ sẽ nghĩ gì về cô đây...
Ngày cô ra tù cũng đã đến , một chị cảnh sát gọi tên cô :
" Phạm nhân Khương Ngọc Nhu, cô được thả rồi. Đứng dậy đi tôi đưa cô ra ngoài. "
Nghe thấy được ra ngoài , trong lòng cô lóe lên một tia vui mừng và một tia đau khổ xen kẽ vào nhau . Liệu cô được thả ra có đúng không. Liệu cô khi ra ngoài thì có sống hạnh phúc như cô mong muốn không... Tia vui mừng là cô đã được tự do rồi , được gặp ba mẹ người thân và bạn bè.
Cô tắm rửa rồi thay bộ đồ phạm nhân ra . Cánh cửa được mở ra , cô bước từng bước đi ra ngoài. Cảm thụ từng đợt không khí trong lành được hít vào trong khoang mũi . Làm cả người cô như được thả giãn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tong-xin-anh-buong-tha-cho-toi-/3650364/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.