- Không được đi - nghe thì có vẻ buồn cười, nhưng nghe giọng của anh chẳng giống người say rượu chút nào. Anh đang phê thuốc sao?
- Anh sao vậy? Có chuyện gì.....
- Hôm nay, là sinh nhật tôi..... - anh bày tỏ nỗi uất ức của mình, mắt nhắm mắt mở - quà.....
- À......ra hôm nay là sinh nhật anh à? - vậy mà cô không biết - dù có hơi muộn nhưng mà.....cũng chúc mừng sinh nhật anh. Còn quà......tôi không biết nên tặng anh cái gì hết - nói cũng phải, anh chỉ dùng đồ mắc tiền, mà cô làm gì có tiền mua những thứ xa xỉ đó
- Không.....quà...... - anh lắc đầu liên tục
- Tôi thật sự không có tiền mua quà mắc tiền cho anh đâu giám đốc. Hay là ngày mai..... - cô chưa nói xong câu, người Tử Thiên liền không tự chủ ngã nhào về phía trước, làm cô phải vội vàng đỡ lấy - giám đốc, giám đốc, anh còn tỉnh đó không? - hơi thở nồng nặc của anh phả vào da mặt cô, ấm áp, nhưng cũng có mùi, anh thật sự say rồi
- Quà của tôi, sinh nhật này,..... - nghe anh cứ liên tục đòi quà, lại không cho cô đi gọi taxi, Hạ Phong cũng hết cách, đành ngồi im, đỡ anh ngồi thẳng dậy - chỉ cần cô là đủ. Sinh nhật của tôi.....cô chỉ cần ở bên cạnh tôi là đủ rồi
- Anh nói.....anh nói thật hả? - Hạ Phong sững sờ. Đôi mắt anh chứa đựng sự chân thành chưa từng có. Có lẽ bây giờ ở trước mặt cô đây không phải là giám đốc Phúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-khong-the-ngung-yeu-em/2355082/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.