Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
"Tôi bị thế này cách đây hai tuần. Ban đầu, tôi cứ nghĩ mình trúng độc, nhưng giờ tôi dám chắc là không phải. Thế đâu phải trúng độc, mà là, là..."
Đàm Quang Huy nhìn Lương Xuyên bằng ánh mắt mong chờ. Cậu không dám đi bệnh viện để khám chứng bệnh này, cũng hiểu rõ bệnh viện không thể nào giải quyết được. Người bình thường có ai chảy nến từ trong người ra cơ chứ?
Lúc này, cậu ta đành gửi gắm hy vọng vào Lương Xuyên. Ngày đó, anh ta vội vã mang áo liệm đến cho bà nội mình. Vốn dĩ, Đàm Quang Huy chẳng muốn theo đuổi vụ này, nhưng hiện giờ không thể nào ngó lơ được. Cậu không chắc liệu bản thân sẽ trở thành thế nào nếu chứng bệnh này cứ tiếp tục phát triển. Có lẽ, bản thân cậu không còn đường cứu chữa được nữa.
Lương Xuyên chỉ tay về phía kệ treo áo liệm.
"Ý anh là vấn đề liên quan đến bộ áo liệm hôm đó ư?" Đàm Quang Huy bừng tỉnh: "Bà nội vẫn đang mặc bộ đó, giờ tôi phải làm sao đây?"
Lương Xuyên lắc đầu:
"Ý của tôi là, cậu chọn một cái áo liệm trước đi, không lâu sau thì sẽ cần dùng đấy."
"..." Đàm Quang Huy cạn lời.
...
Không phải Lương Xuyên không muốn lo chuyện của Đàm Quang Huy, nhưng đúng là hắn không biết lo kiểu gì. Lương Xuyên từng nói với cậu ta rằng, mình không phải thầy bói hay thầy phong thủy chi cả. Rốt cuộc những chuyện ấy là thật hay giả, có tác dụng hay không, chính bản thân Lương Xuyên cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818491/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.