Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
Khi nào thì trí tưởng tượng của một người được phát huy sống động nhất?
Chính là khi nhắm mắt lại.
Ở thời điểm mà đầu óc của bạn không chỉ dựa vào ánh mắt để tiếp nhận thông tin, dĩ nhiên là trí tưởng tượng của bạn sẽ được tăng lên. Đa phần, lúc người ta nhắm mắt lại thì mọi thứ trước đều là một màu đen kịt. Nhung lúc này Lương Xuyên lại thấy loáng thoáng một cái gì đó.
Ngô Đại Hải ngồi bên cạnh ra hiệu cho Giản Hồng im lặng. Anh cho rằng đây là hành vi suy nghĩ của hắn. Nào ngờ Lương Xuyên có thể thật sự nhìn thấy một số chuyện.
Nạn nhân đã chết cách đây quá lâu. Lương Xuyên cố giữ vững tầm nhìn của mình giữa bóng tối mịt mùng. Hắn vẫn cứ tìm kiếm như thế một cách chậm rãi. Hắn cúi đầu, đúng vậy, là cố gắng nhìn xuống bên dưới. Lý do là vì không gian xung quanh đều bị bao trùm bởi một màu đen, dường như chỉ có mỗi vị trí dưới chân hắn là có thứ gì đó khác với màu bóng tối.
Đó là một đôi chân...
Không phải chân của mình...
Đây là một đôi chân với lớp quần jean cũ nát...
Khá to khỏe.
Bên cạnh đó,...
Lương Xuyên còn thấy mình cầm một thứ gì đó trong tay.
Hắn vốn kỹ tính nên muốn xem rõ đó là thứ gì, nhưng hình như khó mà làm được. Khoan đã... Hắn cảm thấy một cơn mệt mỏi bất ngờ ập đến. nhanh quá, Lương Xuyên không còn nhiều thời gian nữa.
Đúng lúc này...
Lương Xuyên mở mắt ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818484/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.