"Anh đã tìm được người nhờ đưa Lâm Hổ ra, còn Hồ Điệp kệ xác cô ta có ra được hay không."
Có lẽ bị hai con giun dế mình đạp dưới chân trắng trợn ngó lơ, hoặc mọi chuyện bất thình lình không còn do mình khống chế khiến ngón tay cái của Dương Minh Hâm một lần nữa đặt lên cò súng chuẩn bị bắn tiếp, nhưng chưa đến nửa giây này hai người trước mặt từ đầu đến cuối không hề phòng bị nay bỗng nhiên biến mất.
Khi cơn gió ập đến con mắt Dương Minh Hâm loáng một cái, Lâm Đông và người ngoại quốc bên cạnh hắn đã biến mất như bị gió cát nuốt chửng không còn bóng dáng.
Trong chớp mắt Dương Minh Hâm ý thức được tình huống không ổn, gã lập tức phát động dị năng tốc độ tốc độ của mình chạy ra khỏi rừng cây lao về phía biên giới lãnh địa của đội Thánh Quang.
Dương Minh Hâm láng máng bắt đầu hối hận về sự liều lĩnh của mình, gã phát hiện một bóng người khả nghi trong một góc tối của ga ra, ngay lúc tầm mắt chạm nhau bóng dáng người kia chợt lóe lên khiến người khác phải nghi ngờ đó là ảo giác do ánh sáng chồng chéo gây ra, nhưng xuất phát từ cẩn thận Dương Minh Hâm gọi thêm một tốp người theo gã cùng truy đuổi.
Có vẻ như đối phương đã được huấn luyện chuyên nghiệp, không hề để lại chút dấu vết nào trên đường, mấy người đuổi theo được một đoạn ngắn thì mất phương hướng. Dương Minh Hâm hết cách chỉ đành để những đội viên khác canh giữ ở, tuần tra ở khu vực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352845/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.