Phía sau cõng một người đàn ông cao 1m80 cũng không khiến tốc độ tiến lên của Tiêu Tê chậm lại. Lúc đầu Tây Tư Diên không muốn để cho hắn phải tiêu hoa quá nhiều thể lực ở dọc đường nhưng đối phương lại nói tuyệt đối không yên tâm nếu để Tây Tư Diên ở lại một mình.
"Có nghe thấy gì không?" Tiêu Tê cắn chặt răng không cho gió lạnh rót vào cổ.
Bên tai Tây Tư Diên chỉ còn tiếng gió gào thét khi di chuyển với tốc độ cực nhanh, anh mơ hồ cảm thấy Tiêu Tê nói gì đó với mình nhưng không thể nào nghe được, "Cái gì?" Tây Tư Diên nhấc nửa tấc khỏi cổ Tiêu Tê lại bị Tiêu Tê dùng lòng bàn tay ấn về chỗ cũ, "Theo thói quen hỏi ý kiến của em..."
Sau khi chạy một đoạn đường thẳng khoảng 800 mét và vượt qua một ngọn đồi cao, Tiêu Tê đột ngột dừng lại trên đỉnh núi, Tây Tư Diên nhất thời bị quán tính hất văng ra khỏi lưng hắn, may sao Tiêu Tê đúng lúc tỉnh táo nắm lấy hai vai Tây Tư Diên bằng tay không thuận. Thân thủ của Tây Tư Diên cũng rất khéo léo và nhanh nhẹn, anh điều chỉnh tư thế ở giữa không trung, xoay người mượn lực từ lòng bàn tay của Tiêu Tê quỳ một chân trên đất, miễn cưỡng xem như hạ cánh an toàn.
"..."
"..."
Hai người vô cùng lúng túng nhìn nhau một giây, Tây Tư Diên xua tay để Tiêu Tê nuốt mấy câu áy náy không cần thiết về vì anh đã biết nguyên nhân Tiêu Tê dừng lại đột ngột. Hơn trăm mét phía trước, dưới ánh trăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352828/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.