"Đi làm gì? Đào ngó sen à?" Tây Tư Diên vừa hỏi vừa đi đến ghế sa lông đơn bên góc tường lấy áo khoác vắt trên đó mặc vào, Tiêu Tê mở cửa sổ thò đầu ra nhìn bên ngoài, "Trong đầu em ngoài ngó sen ra thì không còn chuyện gì khác à?"
"Em đang đưa ra đáp án được xây dựng từ góc nhìn của anh."
"Hả?" Tiêu Tê dựa vào tường nhìn Tây Tư Diên đeo túi đựng tên lên lưng, "Em đoán xem lúc này anh đang nghĩ gì?"
Tây Tư Diên tùy ý liếc nhìn hắn một cái, "Đói."
Nghiêm túc mà nói Tiêu Tê quả thực không còn cách nào phản bác, bởi vì một ngày hai mươi tư giờ hắn ngoại trừ ngủ thì cũng là nghĩ xem nên ăn cái gì, nhiều hơn nữa thì là nghĩ xem làm sao mới chịch Tây Tư Diên được.
"Em muốn được anh ôm ra ngoài hay cõng ra ngoài?" Hắn không muốn thừa nhận ngày nào mình cũng sống như một con heo vô dụng chỉ có thể nói sang chuyện khác che giấu xấu hổ.
Tây Tư Diên thế mà lại cảm thấy có chút thất vọng vì Tiêu Tê hoàn toàn không định đi đào ngó sen, "Anh thấy thế nào thì tiện?"
"Anh cũng không biết, hay thử cả hai tư thế luôn?" Tiêu Tê vừa nói vừa đặt một tay lên vai Tây Tư Diên rồi hơi chùng chân xuống ôm ngang người ta lên. Ban đầu Tây Tư Diên không định phối hợp với hắn, toàn thân cứng ngắc khí vận đan điền muốn dùng trọng lượng bản thân dạy cho tên đàn ông cố ý chiếm tiện nghi của mình một bài học, nhưng anh đã đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352822/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.