Một con đường quanh co nằm chênh vênh giữa những lùm cây, phía cuối là một khách sạn quay lưng vào một hồ nước nhân tạo, mặt hồ được bao phủ rậm rạp bởi bèo lục bình xanh, điểm xuyết thêm vào là những khóm hoa sen héo rũ cong lên như ngón tay lan hoa chỉ, khắp mặt hồ đều là cảnh sắc tiêu điều.
Khỉ Ốm thấy Tiêu Tê đứng ở bên bờ rất lâu nhưng không nói gì còn tưởng rằng tên đó tức cảnh sinh tình bắt đầu tưởng nhớ người thân không rõ sống chết, vốn định tiến lên ngâm một câu thơ an ủi hắn ai ngờ tên đàn ông này lại nhíu mày nói một cách nghiêm túc: "Dưới hồ có ngó sen không?"
"... Làm sao tôi biết." Khỉ Ốm lúng túng thu lại tình cảm ấm áp tinh tế của học sinh chuyên văn khom lưng đứng bên hồ quan sát cùng hắn: "Là đứa trẻ từ bé lớn lên trong thành phố tiêu chuẩn, tất cả đồ ăn trong nhà tôi đều mọc ra từ siêu thị."
Tiêu Tê mặc kệ gã vẫn còn đang đắm chìm trong thế giới chật hẹp của kẻ tham ăn, "Ngó sen chín vào mùa nào ấy nhỉ?"
"Đừng hỏi tôi, tôi chỉ biết hoa sen thanh khiết gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, từ trong ra ngoài đều gọn gàng hương thơm lan xa."
Lưu Huy yên lặng đứng bên cạnh hơi nghĩ ngợi rồi cho ra một đáp án vô cùng không xác định, "Sau khi hoa sen héo! Tầm tháng chín tháng mười?"
"Đừng nghĩ nữa." Tây Tư Diên bạc bẽo nói, "Dù có ngó sen thật thì mấy người đào thế nào?"
"Đào?" Khỉ Ốm kinh ngạc như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352820/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.