Tuân Thiên luôn cảm thấy kể từ khi gặp đội trưởng, ngày nào người này cũng bám lấy mình dai như đỉa phải gặp nhau mười lần mới chịu về. Rõ ràng sáng sớm vừa tạm biệt nhau mà chưa đến ba tiếng sau Tiêu Tê đã theo sự hướng dẫn từ thư ký của mình đến gõ cửa phòng làm việc.
"Lần sau còn tới tìm tôi tư vấn thì cứ tính phí ba tấm phiếu lương thực nhóm một giờ." Tuân Thiên cúi đầu rút lá cờ cắm trên sa bàn lên rồi chuyển quay về hướng đông so với thước gỗ, Tiêu Tê thản nhiên nghiêng người, ngồi gác một chân lên cạnh bàn nhớ kỹ những thông tin phản chiếu trong mắt mình.
"Khu trực thuộc 3S và Thánh Quang cách nhau hơi xa..."
"Xem ra dự liệu khi nãy của tôi đã thành sự thật? Sở Tử Vũ thực sự hối lộ đội trưởng của các anh để đội Hùng Ưng trên dạnh nghĩa trực đội 3S." Tuân Thiên nhìn có chút hả hê cười, "Chúc mừng đội trưởng Tiêu nhé, sông có khúc người có lúc, anh cuối cùng cũng có ngày hôm nay, bị Sở Học Dung quản chế."
"Ai nói tôi sẽ đi. Nếu để mặt liệt biết tôi còn sống, cấp trên lại xiên cho một nhát thì tôi với Tư Diên làm sao còn ở bên nhau được nữa." Lông mi Tiêu Tê run lên, hắn ra vẻ vô lại. Tuân Thiên buông thước dài chống hai tay xuống bàn nói: "Lượng tin tức trong câu này của anh hơi nhiều đấy..."
"Thực ra viện nghiên cứu cháy là do tôi đốt lửa..." Tiêu Tê nửa thật nửa giả cười khùng điên với anh ta nhưng Tuân Thiên không bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352817/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.