"Anh cũng lắm trò thật đấy." Tây Tư Diên lạnh nhạt buông nỏ bước từng bước vào con hẻm hẹp trong ánh nắng vàng, mái tóc dài nhẹ bồng bềnh dưới làn sương sớm sắp tiêu tán, hình như có vài giọt nước đọng lại. Có người không sợ chết gào lên bổ về phía anh, Tây Tư Diên nghiêng người tránh, dao găm trượt vào lòng bàn tay rồi quay ngược đâm vào vai kẻ địch, sau đó nhân lúc gã đang đau mà đá một cú lên lồng ngực.
Một loạt động tác nước chảy mây trôi, tự nhiên phóng khoáng như đã diễn đi diễn lại cả trăm ngàn lần rồi mới chiếu lên màn ảnh cảnh đẹp nhất, Tiêu Tê không chớp mắt nhìn chằm chằm cảnh Tây Tư Diên chuôi dao đập vỡ xương gò má một người sau đó xoay dao xuống thấp đâm rách cổ kẻ đó.
Người nọ là của mình, Tiêu Tê nghĩ như vậy, ngay cả lúc giết người động tác cũng đáng yêu đến thế.
Đương nhiên mười phút trước khi bị Tây Tư Diên bắt dậy khỏi ổ chăn ấm áp hắn không nghĩ như vậy, khi đó Tiêu Tê chỉ muốn bóp chết Tây Tư Diên bằng gối đầu.
"Không phải anh nói sẽ bảo vệ em à, nếu giờ không rèn đúc cho anh thì định đến nữa dùng bụng mỡ với sẹo lồi để bảo vệ người khác à?" Tây Tư Diên nhúng khăn mặt vào trong nước lạnh, rửa mặt xong thì quay vào gương chải lại mái tóc dài bọ rối khi ngủ.
Tiêu Tê kéo chăn quấn chặt toàn thân ngăn cách không khí lạnh bên ngoài, "Bảo vệ em chỉ là lời nói của đàn ông lúc còn tình nồng ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352815/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.