Bên chỗ Tiêu Tê đã đốt xong mà phía Khỉ Ốm lại chậm chạp không có động tĩnh, từ đầu đến cuối giữa chân mày của Tây Tư Diên vẫn nhíu chặt lo lắng không biết hai người có xảy ra vấn đề gì không.
"Có cần tôi đi một chuyến không?"
"Xe còn chưa tới." Tây Tư Diên đáp lại hắn theo lẽ thường, sau đó thấy đôi mắt Tiêu Tê khẽ cong lên anh cũng hiểu ngay lập tức, "... Tốc độ tiến hóa lần hai nhanh lắm à?"
"Không biết, có nằm trong lòng tôi hưởng thụ không?"
Đương nhiên họ không thể tự ý rời khỏi điểm B nếu không khi Tuân Thiên đến e rằng sẽ càng thêm lo lắng hơn so với hai người bọn họ. Xe bán tải mở đèn pha chói lọi rung lắc vượt qua con đường đất đá mịt mù, chỉ hận không thể mọc cánh để bay cho nhanh. Sau khi Tuân Thiên túm Tiêu Tê và Tây Tư Diên lên xe vừa nạp đạn vào súng vừa nói: "Tình huống lạc quan nhất là bật lửa bị hỏng đốt không cháy."
Bạch Nga ngồi trên ghế tài xế lái xe, có vẻ như cô vẫn chưa điều chỉnh xong tâm trạng chỉ biết nói: "Đội trưởng, anh đang kể chuyện cười cho chúng tôi để làm sinh động bầu không khí đấy à?"
Nhưng con trai thích cười thường không gặp xui xẻo, khi mọi người đến điểm C Khỉ Ốm đang ngồi xổm dưới đất cầm hai cục đá ma sát với nhau, Tiểu Ngư ở bên cạnh cầm cành cây khô gấp đến giậm chân liên tục, "Cho anh giả ngầu này, không có việc gì lại chơi bật lửa bằng một tay! Để rơi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352811/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.