"Du Mộc làm sao vậy?" Dù sao cũng là đội viên của mình, tình cảm sâu đậm nên phản ứng của Tuân Thiên nhanh hơn Tiêu Tê rất nhiều, anh ta quăng vật đang cầm trong tay xuống đất chạy đến trước mặt Du Mộc.
Du Mộc nhìn về phía Tuân Thiên như không có chuyện gì, đáng tiếc khóe miệng khó khăn giương lên dù có thế nào cũng không mỉm cười như bình thường được, "Có chuyện gì xảy ra?" Tuân Thiên hít sâu một hơi, thấy Du Mộc mấp máy miệng hồi lâu cũng không nói ra tiếng thì lại nhìn Bạch Nga, chỉ thấy Bạch Nga toàn thân run rẩy như đang rất lạnh, cô co hai chân trên ghế rồi ôm lấy.
"Đừng khóc." Khỉ Ốm xoa đầu Tiểu Ngư rồi lấy tờ giấy ăn đã bị vo thành cục coi như sạch sẽ trong túi quần ra cho cô lau mặt, Tiêu Tê cũng đi lên trước ngồi xổm bên cạnh Tiểu Ngư, bàn tay chạm lên đầu gối của cô, nhiệt độ nóng bỏng truyền đến có tác dụng làm người khác thấy an lòng, "Có chuyện gì? Từ từ nói."
"... Du Mộc bị zombie đâm, cô bé kia rút móng tay của zombie ra, trong lúc bọn em định giết mẹ của nó thì đánh lén Du Mộc."
"..." Tuân Thiên nghe xong lập tức lật xem phần da thịt lộ ra bên ngoài của Du Mộc, cuối cùng phát hiện một vết thương nhỏ trên hổ khẩu bên tay trái, "Cậu..." Anh ta nổi giận nuốt lại lời định nói vào trong cổ họng, chính vì không còn cách nào nên anh ta mới cảm thấy mắng chửi người cũng chỉ mất công.
Tây Tư Diên đặt nỏ lên bàn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352807/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.