Tiêu Tê và Tây Tư Diên đối diện 3 giây, không giận mà còn cười, mặt mày cong cong như vầng trăng khuyết, trong đó lộ ra một chút chế nhạo, "Tôi như... hiểu em đang suy nghĩ gì."
"Hả?"
"Em đang rất tò mò, còn mạnh miệng." Khẩu trang khiến giọng nói của hắn nghe có vẻ nặng nề nhưng không cách nào che lấp tâm trạng tốt của người nói.
Tây Tư Diên cũng không phủ nhận nữa, anh vươn tay tách trói buộc của Tiêu Tê dưới bụng ra, dùng sức nắm túm lấy hắn rồi quăng về phía tên đại ca. Tiêu Tê làm sao chịu để Tây Tư Diên trốn một mình, giữa lúc sắp ngã chổng vó thì xoay người lại cấp tốc kéo lấy vạt áo tung bay của Tây Tư Diên, thề rằng trước khi chết phải kéo thêm một người chịu tội thay.
Không ngờ Tây Tư Diên lại linh hoạt nhanh nhẹn như con cá trong khe suối, phút chốc rút khỏi áo khoác chui vào trong đám người không thấy đâu nữa.
Bản thân anh có chiều cao xuất chúng lại có mái tóc dài màu bạc cực kỳ dễ thấy, vậy mà lại ngoài ý muốn biến mất khỏi lớp học như biết thuật ẩn thân, chẳng còn thấy bóng dáng đâu.
Tiêu Tê siết chặt áo khoác của Tây Tư Diên trong tay rồi nghiêng người ngã nhào trên đất trợn mắt ngoác mồm. Đại ca tức giận phất tay một cái, hai tên đàn em phía sau lập tức tiến lên một kẻ dí súng vào đầu Tiêu Tê, một kẻ khác lao ra khỏi phòng la lối chặn người nước ngoài kia lại!
"Xin bớt giận, cái thằng không muốn sống kia không chạy thoát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352798/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.