So với tiếng người ồn ã ở tòa nhà bên cạnh thì tòa hành chính đúng là an tĩnh như gà, cứ như cô thục nữ nhìn thì điềm tĩnh dịu dàng nhưng thực ra trong lòng giả dối. Bóng tối như một tấm màn che nuốt chửng mọi vật, ánh sáng đèn pin yếu ớt chỉ chỉ đủ chiếu xa hai mét nhưng cũng không quá rõ ràng, máy bay trực thăng vừa bay xa, tiếng gió trên tầng cao nhất gầm rú bao trùm lên tất cả.
Tây Tư Diên vừa xuống đất đã bị một cơn gió thổi cho khô cả mắt, anh nâng cánh tay miễn cưỡng chặn lại cơn gió lạnh đang thốc tới gian nan đi về phía trước đi hai bước. Bỗng nhiên anh cảm thấy tay trái bị một người tóm chặt lấy, nhiệt độ cực nóng từ da thịt không ngừng cuồn cuộn truyền đến nơi đang chạm vào nhau.
Tiêu Tê dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, hắn thay đổi tư thế một tay ôm Tây Tư Diên vào trong lòng, một cái tay khác bảo vệ che lên trán Tây Tư Diên để anh vùi hai má lên lồng ngực của mình. Bước chân của hắn rất vững vàng, gió lớn thổi tung vạt áo khoác của hai người và mái tóc trắng đen đan xen của họ. Chẳng bao lâu sau dưới sự dẫn dắt của Tiêu Tê hai người cùng đi tới một căn gác ngoài có mái che, cửa dán tường đứng vững.
Những người còn lại cũng lục tục theo chân họ đến đây, đôi mắt Tây Tư Diên đau đến không mở ra được, anh khẽ cau mày liên tục chớp mắt. Tiêu Tê nhận thấy sự khác thường của anh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352793/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.