Viền mắt Lâm Hổ đỏ bừng liều mạng lắc đầu, Tiêu Tê thở dài ôm nó vào trong lòng, cau mày trừng mắt với Dư Uyển Ương một cái để nhắc nhở, "Không phải cô đã nói mười mấy lính đánh thuê đều tận mắt nhìn thấy Tưởng Nguyệt Ngôn trượt chân ngã vào trong đám zombie à, cái này còn giả được sao?"
"Có thể..." Dư Uyển Ương tắt tiếng, qua vài giây cắn môi dưới nói xin lỗi Lâm Hổ, "Xin lỗi nhé, chị và Nguyệt Ngôn từ khi vào bệnh viện vẫn gắn bó với nhau nên vừa nãy tâm trạng có hơi kích động, Mèo Con đừng trách chị..."
Dưới thế tấn công dịu dàng của hai người phòng tuyến tâm lý của Lâm Hổ liên tục bại lui, Tây Tư Diên đúng lúc nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của nó lên rồi dịu dàng dùng khăn mềm lau sạch nước mắt hai bên má, nó khẽ nức nở một tiếng rồi lại lao vào trong lòng Tiêu Tê.
"Em chỉ nhớ được chút ít... Anh Thẩm và chị Nguyệt Ngôn từng có bất hòa..." Lâm Mèo Con chôn sâu mặt vào trong ngực Tiêu Tê, giọng nói có chút mơ hồ nhưng ba người có mặt vẫn bắt được trọng điểm.
Thẩm Trạch Đồng!
Dư Uyển Ương trợn to hai mắt, có thế nào cô cũng không thể nghĩ đến Thẩm đội. Sau khi hít sâu hai hơi sau cô mới miễn cưỡng lộ ra một nụ cười, nhẹ giọng hỏi: "Đến cùng tình huống lúc đó là như thế nào?"
"Em không nhớ rõ bọn họ nói chuyện gì, chỉ biết là em cãi nhau với anh Thẩm." Lâm Hổ nghẹn ngào nói: "Sau đó em chạy ra khỏi phòng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352791/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.