Lúc Tiêu Tê xuống lầu cảm thấy mình như thiểu năng chẳng khác gì học sinh tiểu học cãi nhau cả, cô nói tôi mang tội giết người thì tôi đây cũng bật lại, nhưng người phụ nữ này dám lên mặt với Tây Tư Diên trước khi đi không đâm cô ta một dao thì không thoải mái được.
Tên và thân phận đều là nói bừa, chẳng lẽ Tư Điềm còn có khả năng vặn vẹo lại hắn?
Từ sau khi Tưởng Nguyệt Ngôn có chuyện toàn bộ khu Tây đều bị niêm phong, toàn bộ gia đình sống trong khu khám cấp cứu chuyển sang khu nội trú, hiện tại chỉ có đội lính đánh thuê tuần tra xung quanh còn thời gian khác cơ bản không có người ở.
Ban đầu Tiêu Tê muốn đi tìm Thẩm Trạch Đồng nói chuyện nhưng đến khu Tây mới biết hôm qua Thẩm đội đã tự mình dẫn đoàn tới Khả Bắc càn quét thế lực còn sót lại. Sau đó lúc quay về hắn gặp được đội trưởng đội hai, còn bị chết sống quấn lấy hỏi ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi không biết, tôi không rõ, tôi không thấy gì cả, Tiêu Tê há mồm phun ra ba câu không biết, kẻ ngốc ở đây là đội trưởng đội hai bị lời của hắn tẩy não thành đứa ngu.
"Chẳng lẽ nói còn có phe thứ ba? Là họ ngầm giúp đỡ?" Đội trưởng đội hai cũng hết cách, đến cái suy nghĩ ảo ma như thế cũng phun ra được.
"Ồ ~!" Tiêu Tê được thông não, "Chẳng trách tôi nhặt được súng bắn tỉa, thì ra họ cố ý để lại nơi đó!"
Đội trưởng đội hai nhìn Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352789/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.