Tây Tư Diên không theo anh vào trong xe, anh đứng ngoài cửa xe đề phòng xung quanh có người mai phục, tiếng súng liên hồi vang xa như âm thanh của thế giới khác, Tây Tư Diên lặng lẽ bảo vệ mỗi mét vuông thuộc về mình, chỉ hy vọng hiện thực sẽ không khiến người đàn ông luôn bày mưu nghĩ kế kia thất vọng.
Trong xe chỉ có tiếng bước chân đều đặn của Tiêu Tê cùng với tiếng quần áo ma sát và tiếng đồ vật nhẹ nhàng di chuyển, Tây Tư Diên chú ý tới một vài âm thanh không hài hòa đến từ hướng hai giờ của anh, sột soạt, tiếng đế giày giẫm lên cỏ xanh và cành cây, giẫm nát lá khô trên mặt đất, anh ta bày ra tư thế chiến đấu, chạm vào ống tên mới phát hiện bên trong chỉ còn một mũi tên cuối cùng.
Tiếng sột soạt ngày một gần, Tây Tư Diên nhanh chóng ném túi đựng tên xuống và nhắm về phía phát ra tiếng động, một cái xác thuộc về con người đang tới gần, núi non che khuất ánh trăng, Tây Tư Diên nhắm một bên mắt cầm ống nhòm hồng ngoại nhìn sang, đường nét của bóng đen càng càng rõ ràng, điểm đỏ xuất hiện trên bộ phận sinh nhiệt nhiều nhất trên cơ thể anh ta, cuối cùng, dưới ánh trăng mờ ảo Tây Tư Diên liếc mắt nhìn thấy người bỗng nhiên lao ra ngoài, Tây Tư Diên nhìn thấy nhãn cầu màu xanh lam lòi ra ngoài, đôi mắt đen lộn ngược, huyết sắc trên mặt lập tức phai đi, trong lúc nhất thời, Tây Tư Diên không biết có nên bắn tên hay không.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/3169611/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.