Nói không nhớ chính Tây Tư Diên cũng không tin, vì vậy anh hỏi lại Tiêu Tê: "Vậy anh có nhớ em không?"
Gã đàn ông mặc đồ đen đứng trước mặt giơ súng chuẩn bị cho Tây Tư Diên một kích trí mạng bỗng nhiên run lên, chưa kịp phản kích đã cụt hứng ngã trên mặt đất, hai mắt trợn trừng không tin được một giây sau mình sẽ chết. Một người đàn ông mặc áo khoác đen khác đứng sau lưng gã, áo khoác trên người không quá vừa vặn, vai chật tay ngắn, đường viền cổ áo sọc trắng xanh mỏng lộ ra trông hơi buồn cười.
Người ngày nhớ đêm mong đang ở trước mắt, đôi mắt Tây Tư Diên dán chặt vào Tiêu Tê kể từ khi hắn xuất hiện, nhìn nụ cười quen thuộc, khóe môi ngậm cười, nhịp tim nhảy nhót chậm rãi bình tĩnh lại như chim về tổ cuối cùng cũng tìm được tổ của mình.
"Tất nhiên là lúc nào anh cũng nghĩ về em." Tiêu Tê trở tay nhổ ra cái bút dính máu, tên đàn ông đánh lén phía sau đau đớn nôn ra một lượng máu lớn, trên cổ bị đục thủng một cái lỗ lọt gió không ngừng chảy máu.
Bút là Tiêu Tê thuận tay lấy trên một mặt bàn, hết sức bình thường, hắn chỉ dựa vào nó cùng với sức mạnh của người tiến hóa lần hai đã có thể gắng gượng đâm xuyên cổ bốn người sống trang bị bảo hộ cổ.
Ngọn đèn sợi đốt trên đỉnh đầu như cũng cảm nhận được nguy hiểm có thể tắt ngúm bất cứ lúc nào, Tây Tư Diên chờ Tiêu Tê cả người toàn là máu đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/3169589/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.