Đạt được thánh chỉ với mệnh lệnh vô tình của Tây Tư Diên, Khỉ Ốm như một lão công công quái gở có bệ hạ làm chỗ dựa nhảy nhót hai ba cái mở tung cửa phòng hét lớn: "Anh Huy, Tây Tư Diên về rồi mà ông không ra gặp à?"
Trong phòng Trần Huỳnh Huỳnh đang bưng một cốc nước nóng ngồi trên ghế, cô ta mặc một chiếc áo khoác sáng màu, tóc đen dịu dàng xõa bên vai, đuôi tóc được buộc lên đơn giản bằng dây chun. Lưu Huy ngồi bên giường đang đối mặt trò chuyện gì đó với cô ta, nghe được câu này của Khỉ Ốm hắn nhanh chóng đứng bật dậy, giữa lông mày là vẻ vui sướng tràn trề, ánh mắt của hắn lướt qua Khỉ Ốm nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người đang không ngừng nhảy nhót đối diện với ánh mắt của Tây Tư Diên, "Sith đã về rồi? Trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn hả?"
Thông thường vấn đề như vậy đáp lại đều là "Trên đường thuận lợi." hoặc "Không có gì." nhưng rõ ràng Tây Tư Diên không ra bài theo lẽ thường, anh cả người sương gió chỉ có đôi mắt là vẫn lóe sáng, "Dọc đường đều gặp phải chuyện ngoài ý muốn."
Trần Huỳnh Huỳnh cũng chậm rãi đứng lên theo động tác của Lưu Huy, cô ta dùng mu bàn tay trái lau khóe mắt, hai mắt đỏ hoe khẽ gọi tên Tây Tư Diên, ân cần nói: "Đã lâu không gặp."
Tây Tư Diên có ấn tượng rất kém với người phụ nữ này, hai chữ "tình" và "nghĩa" đều bị cô ta phụ lòng, ánh mắt đúng là kém đến mức không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/3169580/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.