"Kệ xác anh bịa hay không, trước tiên giải thích cho tôi xem vì sao ông già kia lại gọi anh là Lâm Tây?" Tiêu Tê chỉ bảng tên treo ở cuối giường cho Lưu Huy nhìn, trên tờ giấy được cắt thành hình vuông nhỏ ghi cái tên: Lâm Tây, "Từ lúc báo danh tôi đã dùng tên giả này, cậu không nhận ra à?"
Khỉ Ốm bắt đầu hối hận mình sao lại ngu ngốc đi viết cái tên Tôn Bằng Phi ở phía trên, sớm biết thì đã viết Tôn Ngộ Không rồi, "Anh nói thật cho tôi biết, có phải anh chọc phải kẻ thù nào không? Tiêu Tê là tên thật của anh đấy à?"
"... Tên thật, đừng tám chuyện nữa, cậu đá giày của tôi đi đâu rồi?"
※
Cái gọi là phòng tập bắn chẳng qua chỉ là phòng cấp cứu bệnh nhân nặng trước đây được cải tạo lại, nghe nói là cướp sạch mấy phòng huấn luyện bắn súng tư nhân xung quanh, cơ sở vật chất cũng rất ra dáng, vài thành viên trong đội lính đánh thuê không nhận nhiệm vụ ở bên trong vừa nói vừa cười huấn luyện.
Ông lão đang ngồi trên ghế sa lông trong phòng nghỉ uống trà, nơi đó được ngăn cách với phòng tập bắn bằng một vách ngăn thủy tinh trong suốt, có thể nhìn thấy toàn bộ tình huống bên ngoài, cấp dưới của ông đang nói chuyện với người quản lý, những người vây xem đã nghe được nội dung lúc này đang nhòm ngó Tiêu Tê.
"Sao mấy người lại đến nữa?" Một người đàn ông đi ra từ bên trong, vẻ mặt ngạo mạn, "Không phải tôi đã nói sẽ không đồng ý với điều kiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/277797/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.