Chờ đến bảy giờ mười lắm phút mọi người vẫn không nhìn thấy bóng dáng Hứa Uy Nhuy, Lưu Huy khó hiểu mà hỏi: "Lấy cái gì thì giờ cũng nên ra rồi chứ?"
Khỉ Ốm bị Lâm Hổ sờ trái sờ phải nhột hết cả người, mới vừa lớn giọng định quát tháo thì đứa bé trai này liền dẩu cái miệng lên chuẩn bị khóc, "Đm, chỉ có thế này thì Lâm Hổ gì? Nhiều lắm chỉ là Lâm Mèo thôi, Lâm Mèo Con, Mèo Con ơi!" Gã kéo lỗ tại Lâm Hổ so sánh với lỗ tai mèo, "Con mèo nhỏ, meo meo meo ~ "
Trong giây lát Lâm Hổ lại cười vui vẻ, cũng đi mò lỗ tai đổi phương, Khỉ Ốm chơi với nó vui đến quên trời quên đất, sâu sắc hiểu được cái gọi là ngoài miệng không muốn nhưng cơ thể lại rất thành thật.
Tiêu Tê vẫn ngủ dù quanh tai đầy tạp âm hỗn loạn, hắn vùi đầu vào gối ôm thỏ con mang ra từ trong biệt thự ngủ đến bất tỉnh nhân sự, Tây Tư Diên đợi 3 phút rồi đẩy cửa xuống xe nói với Lưu Huy nói: "Tôi vào xem thế nào."
Lưu Huy cũng cùng xuống, hắn luôn cảm thấy sẽ xảy ra chuyện, không yên lòng để Tây Tư Diên đi một mình, hắn nhìn về phía bóng lưng Tư Diên ở phía trước chạy chậm hai bước nói: "Tôi đi với ông — ——" lời còn chưa dứt, Tây Tư Diên đột nhiên quay đầu lại đè đầu của hắn xuống, hai người nhanh chóng chạy về phía cửa xe để né tránh, cùng lúc đó biệt thự cách không xa bỗng nhiên truyền đến tiếng nổ đinh tai nhức óc, kính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/277794/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.