Thân thủ như vậy khiến Tiêu Tê không khỏi nhìn nhiều thêm mấy lần, mà chiếc Hummer giấu trong lều bạt sau xưởng càng khiến hắn thêm phấn chấn hơn, "Đồ tốt!" Khỉ Ốm nghe hắn nói như vậy liền đắc ý, "Ha người anh em này biết hàng đấy!"
Không nghĩ tới mới vừa lái vào đường đá nông thôn Tiêu Tê ban nãy còn khen xe ngon thì nay lại vịn cửa sổ nôn ọe.
Tiêu Tê ăn rất ít, hắn mới chỉ ăn duy nhất một gói bánh quy nhỏ nhận từ Khỉ Ốm trong cái nhìn thòm thèm đến đáng thương của Lưu Huy, nôn ra chẳng được gì cùng với chút dịch dạ dày.
Xe bẩn không phải vấn đề, vấn đề là vừa lên đường hắn đã nôn như vậy thì tìm bệnh viện làm gì nữa, cứ ra nghĩa trang nằm luôn đi cũng được.
Lưu Huy chỉ có thể dừng xe đưa nước cho Tiêu Tê, Tây Tư Diên mặt không thay đổi cầm vũ khí lên, mấy giây sau Khỉ Ốm thấy anh đứng bên ngoài cửa kính xe làm dấu tay với mình, ra hiệu hai người đổi chỗ cho nhau.
"Chốc nữa khó chịu anh có thể dựa lên người tôi." Sau khi Tây Tư Diên vững vàng ngồi xuống thì nói một câu như vậy, Tiêu Tê mở mắt ra không cảm xúc nhìn anh, không nói năng gì, sau khi xe khởi động cũng không dãy giụa, chỉ dựa sát vào bên vai Tây Tư Diên.
Khỉ Ốm liếc qua gương chiếu hậu liền hiểu được tại sao Tây Tư Diên lại muốn đổi chỗ, gã cao 165cm, tay chân nhỏ nhắn, bị Tiêu Tê đè lên thì chẳng khác gì chuột Jerry nằm dưới mông con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/277786/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.