“Không phải ngươi vẫn luôn muốn thành tiên sao? Chỉ cần cùng ta đi Thường Vũ Sơn, lấy tư chất của ngươi mà nói, tu luyện thành tiên là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Nếu đi theo tên sư phụ kia của ngươi, cả đời ngươi… đều không thể tu luyện thành tiên được.” Tiểu Táo tử này đã cứu hắn, trong lòng hắn nhớ kỹ. Tâm tư nàng đơn thuần, nhưng không nghĩ được là lại ngốc ở trong Ma cung kia.
Đường Táo thành công đào ra một vò đào hoa nhưỡng, duỗi tay đem cái bình dính đầy bùn đất đi rửa sạch sẽ, bùn đất dính vào tay, lại làm đôi bàn tay của nàng tôn lên vẻ trắng nõn yêu kiều, rồi sau đó mới lẳng lặng nói: “Lúc trước khi chưa gặp được sư phụ, tâm nguyện lớn nhất của ta là tu luyện thành tiên, khi gặp được sư phụ rồi, tâm nguyện lớn nhất của ta…. Là có thể làm cho sư phụ vui vẻ.
“Cho nên Mộ Hành…. Ngươi đừng nói nữa.”
Sư phụ đối xử với nàng tốt như vậy, nàng làm sao có thể rời bỏ sư phụ được?
Mày đẹp của Mộ Hành nhăn lại, đấm một phát vào thân cây đào bên cạnh, thân cây rung lắc dữ dội, cánh hoa đào hồng nhạt đua nhau rơi xuống, có mấy cánh dừng ở trên vai hắn, lại bị hắn ghét bỏ phủi đi, nhìn Đường Táo bên cạnh, hận rèn sắt không thành thép nói: “Cũng không biết bị rót vào đầu loại nước ma chú gì nữa!”
Đường Táo nhìn bình rượu trong tay, mỉm cười.
Sư phụ căn bản không rót vào đầu loại nước nào cả, vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-tao-ky/1990041/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.