“Bệ hạ —”
“Bệ hạ —”
Tầm nhìn biến ảo khôn nguôi, bóng người lay động. Cố Triều Ca như vội vàng bước, cung nhân quỳ xuống, không rõ mặt mũi, chỉ nghe từng tiếng “Bệ hạ”.
Hành lang đằng đẵng, bên ngoài là tiếng côn trùng kêu vang chìm sâu trong màn đêm.
“Bệ hạ —”
Loáng thoáng là tiếng Mộ Vạn Thủy, “Bệ hạ!”
Tiếng gió xào xạc, đêm dài yên tĩnh, ngọn lửa trong đèn lồng chập chờn chiếu rọi gò má Mộ Vạn Thủy. Nàng quỳ “bụp” một tiếng, hành đại lễ: “Bệ hạ, phụ thân đã làm sai điều gì mà Bệ hạ bắt ông ấy vào ngục —”
Thốt nhiên nàng im lặng.
Bước thêm hai bước rồi dần dừng lại. Cố Triều Ca đứng đó chắp tay, rũ mắt nhìn nàng.
Tiểu thị đứng bên nhỏ giọng nói: “Bệ hạ, có —”
Y liếc mắt nhìn Mộ Vạn Thủy, Cố Triều Ca: “Nói.”
Tiểu thị: “Mộ tướng quân cầu kiến.”
Cố Triều Ca không trả lời. Y đứng yên đó, bỗng nói: “Hoàng hậu, thế nào?”
Mộ Vạn Thủy: “Sao cơ?”
Cố Triều Ca phất tay, cung nhân bốn phía lui xuống: “Ngươi đoán xem, ca ca ngốc kia của ngươi tìm trẫm sẽ nói gì?”
Y chẳng chờ Mộ Vạn Thủy có cơ hội đáp lời: “Trẫm đoán, hắn sẽ nói Mộ Thái úy oan uổng.”
Mộ Vạn Thủy cứng đờ, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng Cố Triều Ca. Đêm đen như mực, nhuộm đẫm hai mắt.
Mộ Vạn Thủy nói: “Bệ hạ, phụ thân ta oan uổng.”
Cố Triều Ca cười nhạo, quay người bỏ đi. Tiểu thị đuổi theo, nơm nớp lo sợ mở miệng: “Bệ hạ, vậy —”
Cố Triều Ca: “Không gặp.”
Trình Chu: “Là sao?”
Tử Hàm:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-dan/955705/quyen-3-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.