Tầm mắt chuyển tối, lúc nhìn rõ lại đã là nến đỏ giường êm, giai nhân tĩnh tọa. Đằng sau là mền gấm đỏ chót, uyên ương thành đôi.
Trình Chu nói: “Tiền bối, nếu không chúng ta, này —-”
Phi lễ chớ nhìn.
Tử Hàm liếc nhìn hắn: “Ngươi muốn nhắm thì nhắm. Bản tọa là ngọc, nhìn phàm nhân chẳng khác gì nhau.”
Đèn hoa bật mở, tiếng cửa chuyển động.
Cố Triều Ca.
Y mặc hỉ bào, mặt mày lạnh te. Đằng sau là chiêng trống ồn ào náo động, đầy những hai tiếng chúc mừng. Hai hàng cung nữ đứng sau lưng, rạp người nâng tay, giơ cao khay, trong mâm để chén, trong chén là long nhãn, đậu phộng… bảy tám thứ đồ mừng vui.
Chờ đến khi làm xong từng chuyện một, các cung nữ ngay ngắn lui ra ngoài, khép kín cửa. Hai mắt Cố Triều Ca hơi động, khẽ liếc nhìn. Y đứng đó do dự hồi lâu, cuối cùng cũng bước đến giường.
Trình Chu vừa định nhắm mắt đã nghe “ầm” một tiếng — Dù Cố Triều Ca có giả vờ tốt đến đâu đi nữa thì vẫn mất hồn mất vía, cứ thế trực tiếp đụng ngã ghế, chúi nhũi về phía trước.
Tử Hàm phi thân đến, nhưng tay chỉ phí công xuyên qua thân thể y, mà một tay khác đã đỡ được Cố Triều Ca.
Có giai nhân nhỏ giọng: “Điện hạ cẩn thận.”
Khăn tân nương rơi xuống đất, người ấy có một đôi mày đôi mắt rất đẹp, hồng y đoan chính. Dù dung mạo và cách hành xử có chút không ăn nhập vào đâu, nhưng hai người vẫn nhận ra — Mộ Vạn Thủy.
Trình Chu cứ thế lờ luôn Tử Hàm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-dan/955703/quyen-3-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.