Lời Tử Hàm vừa dứt, mặt đất đột ngột rung chuyển.
Tiếng la hét vang lên khắp nơi.
Nhưng chấn động này cực kỳ ngắn ngủi, thoáng chốc đã lặng yên.
Sau đó là tiếng Trình Chu vang lên ngoài cửa: “Cố Đồ, mở rồi!”
Cố Thanh Miên sửng sốt: “Không phải còn mấy ngày nữa sao?”
Y bóc phù chú, Trình Chu phá cửa xông vào. Mặt mày hắn ửng hồng, hai mắt lấp lánh: “Bách Kiếm trủng được khai quật, đây là sắp mở rồi — tổ” hắn nuốt chữ “tông” vào trong, cung kính nói: “— tiền bối.”
Tử Hàm cười lạnh, ánh xanh tiêu tán: “Vậy thì đi.”
Minh ngọc bay ra khỏi chén, bay lên phía trên Trình Chu. Trình Chu thống khổ nhìn Cố Thanh Miên, lấy ra một cái túi thêu, bỏ ngọc vào, tiếp tục treo lủng lẳng trên cổ.
“Tiền bối, lần này ngươi có thể nấp kỹ.”
Tử Hàm không trả lời.
Trình Chu xoay người muốn đi, Tử Hàm lại mở miệng: “Hồ đồ kia, đi theo.”
Cố Thanh Miên lấy ngón tay chỉ mình: “Ta?”
Trình Chu trà trộn ở Cửu châu lâu vậy rồi, chịu không biết bao nhiêu thua thiệt, vậy mà vẫn không bỏ được tật xấu xưa nay của mình.
Từ khi hắn biết Cố Thanh Miên biết được sự tồn tại của vị ngọc tổ tông này, hắn cứ như tìm được bạn đường, còn sinh ra mấy phần thân cận: “Tiền bối, y cũng đâu phải kiếm tu, đi Bách Kiếm trủng nhiều nguy hiểm —“
“Còn muốn dùng Minh ngọc không.”
Cố Thanh Miên không đi không được.
Y xoay người, hất tay đổ linh tuyền trong chén, quét chén ngọc vào trong tay áo: “Đi, Trình huynh, cùng đi nào.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-dan/955679/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.