" Comil ... " Sengoku trầm mặt nhìn Phó đô đốc Comil đang huy động những hải binh nhanh chóng chuẩn bị và lên quân hạm .
" Có chuyện gì sao , Sengoku-san ? " Comil quay đầu nhìn ông , hơi mỉm cười .
" Ta có cảm giác rằng kế hoạch này không nên được tiến hành ... " Comil ngạc nhiên nhìn ông .
" Tại sao ? "
" Ta không biết nhưng cảm giác của ta rất bất an ... "
" Không cần lo lắng , Sengoku-san . Dù sao thì ta cùng với hai Thiếu tá cùng với hai Trung tá đều sẽ có mặt. Ta không nghĩ rằng nếu như tên kia bị bắt làm con tin thì bọn hắn sẽ dám tấn công ." Sengoku nhìn Comil rồi thở dài .
" Ta mong là như vậy ... "
" Như vậy thì tạm biệt ngươi ."
Sengoku trầm mặt nhìn Comil đi lên quân hạm rồi rời đi . Cảm giác bất an kia càng ngày càng rõ rệt hơn khi bóng dáng của hai chiếc quân hạm càng nhỏ đi và hoàn toàn biến mất .
" Comil ... Đừng xảy ra chuyện gì ."
+++++++++++++++++++++
" Anh hai , dù sao thì Luffy cũng đã được 1 tuổi ah ~ Tại sao lại không cho em nhìn cơ chứ ? " Haruki bĩu môi nhìn anh .
" Vẫn chưa đến lúc , anh đây còn phải quản lý lão đầu kia và mệt chết thì đến em còn có thể thảnh thơi mà đi về Đông Hải sao ? Đặc biệt là khi khu vực Kuzan quản lý xa hơn Đông Hải nhiều ." Haruto liếc mắt nhìn cô rồi quay trở lại giấy tờ trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-tac-vuong-chi-sinh-doi/1136612/chuong-142.html