Nói không phải chứ đời tôi xung quang trừ Lâm ra ai ai cũng là kẻ thù thì phải, chẳng hiểu kiếp trước ăn ở kiểu gì kiếp này số chó má thế. Tôi nhìn con Vân nhếch mép đáp:
- Mày tìm tao định làm gì?
- Chị thì làm gì được em? Chị có phải giống cái đám người kém hiểu biết kia đâu, chúng ta nói chuyện chút nhé.
- Tao không có gì để nói với loại mày!
Con Vân nhìn tôi, đôi lông mày hơi chau lại, trước kia ở nhà Long tôi khúm núm chứ giờ nó là cái quái gì tôi phải sợ. Con Vân tiến lại gần tôi, khu này vắng nhất chợ nhưng cũng có hai ba người đang đứng, nó bóp chặt tay tôi khẽ rít nhỏ vào tai:
- Mày tao cơ à? Được lắm Phương! Tao cũng có chuyện cần nói với mày đây! Đi theo tao, mày đừng nghĩ mày vu vạ đổ tội cho tao với Long thế là tốt đẹp!
Tôi thấy vậy liền hất mạnh tay nó đáp lại:
- Mày bảo tao đi thì tao phải đi sao? Mày đéo phải mẹ tao mà muốn gì tao cũng phải làm theo.
Con Vân đột nhiên nhảy dựng lên vừa gào vừa lao vào đánh tôi:
- Con điếm này, mày cướp chồng tao rồi giờ mày còn định muốn cướp luôn con tao đúng không? Mọi người ơi ra mà xem, cái loại trơ trẽn cướp chồng người ta giờ còn thách thức muốn cướp cả con của cháu. Cháu khổ lắm, cháu đã cố nhịn mà nó càng lấn tới.
Tôi bị đánh bất ngờ, con này ma mãnh thật, loại người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-doi-chong/2790778/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.