Buổi trưa hôm ấy tôi cố gắng gượng nấu cho xong bữa cơm rồi chờ mọi người về. Tôi cứ luôn tự nhủ trong lòng, là máu mủ ruột thịt của họ cả nên chắc họ cũng không ác với con tôi đâu. Khoảng mười một giờ ba mươi cánh cửa mở ra, Long bước vào trước, phía sau là mẹ chồng tôi và cái Trinh. Vừa nhìn thấy tôi Long liền nói:
- Cô lên phòng, tôi có chuyện muốn nói với cô.
Nghe giọng nghiêm túc của Long tôi càng thêm bất an. Khi lên đến phòng, Long cởi chiếc áo vest bên ngoài ra rồi lên tiếng:
- Phương! Cô cũng biết nhiệm vụ của cô khi đến đây là gì rồi đúng không? Gia đình tôi đang gặp khó khăn và rất cần một đứa con trai để đổi vận nhưng cô lại mang thai con gái. Hôm nay tôi và mẹ tôi sang nhà thầy bói, thầy nói với tôi nếu sinh con gái không những công ty lụi bại mà đến nó còn khắc chết từng người trong gia đình này. Vậy nên... cô thay quần áo đi, tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện.
Long nói xong, tai tôi cũng ù đi. Tôi không dám tin chỉ vì có bầu con gái mà cả gia đình anh ta lại tàn nhẫn đến vậy. Tôi ngước mắt nhìn Long, lắc đầu:
- Long, anh định làm gì? Anh định bỏ đứa bé này sao? Dù sao nó cũng là con anh mà? Dù sao cũng là máu mủ ruột thịt của anh mà.
- Cô muốn sinh nó ra để cả nhà này chết hết à? Cô không hiểu tôi nói à? Nói nhẹ thì không nghe, hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-doi-chong/2790769/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.