Tôi nằm trên giường, mệt mỏi quá cuối cùng cũng ngủ thiếp đi. Nửa đêm đột nhiên tôi bỗng thấy toàn thân lạnh buốt liền bật dậy tìm chăn. Thế nhưng lúc này tôi mới nhớ tôi vẫn đang đắp chăn, có tiếng gió rít từng cơn qua cửa sổ. Lạ thật! Rõ ràng tôi nhớ đêm qua tôi chỉ không buông rèm chứ cửa sổ đóng chặt mà. Cái hơi lạnh cứ thể phả vào người khiến tôi run cầm cập, tôi bật công tắc điện đứng dậy đi về phía cửa đóng mạnh lại. Cửa sổ là cửa kính nên tôi có thể nhìn rõ ra ngoài. Nửa đêm mà Hà Nội vẫn thật tấp nập, tôi khẽ thở dài, phố thị phồn hoa thì sao, nhà cao cửa rộng thì sao, tôi cô đơn trong chính tất cả các mối quan hệ của mình. Ở nhà thì bị ghẻ lạnh, đi lấy chồng thì bị coi thường.
Leo lên giường, tôi trằn trọc mấy tiếng mới ngủ được. Khi đang say sưa tôi bỗng nghe tiếng trẻ con khóc, nhà này cửa cách âm chẳng hiểu sao lại nghe được tiếng khóc rõ mồn một như vậy. Nhưng rồi mệt quá tôi không mở mắt nổi lại chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau trời còn chưa sáng tỏ tôi đã phải dậy giặt quần áo rồi nấu đồ ăn sáng. Vì phải giặt tay toàn bộ đồ đi làm của mọi người, còn phải phân chia từng loại để giặt nên mất thời gian vô cùng. Đến khi phơi phong xong xuôi xuống nấu ăn sáng thì đã đến sáu giờ. Mẹ chồng tôi ngồi ở sofa phòng khách, vẻ mặt quý phái uống ngụm trà rồi hắng giọng nói:
- Nếu không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-doi-chong/2790766/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.