Năm tôi lên ba tuổi thì mẹ mất. Trong kí ức của một đứa trẻ lên ba tôi không tài nào nhớ mẹ đã mất thế nào chỉ được nghe vú Dần kể lại đó là vào một ngày mưa tầm tã. Mẹ tôi cho ăn xong thì uống một vốc thuốc ngủ tự vẫn, trên giường vẫn còn lại một bức thư tuyệt mệnh của mẹ. Sau này lớn lên khi đọc những dòng thư của mẹ tôi mới biết mẹ đã chết tức tưởi thế nào. Mẹ tôi vốn dĩ là người cùng thầy tôi dựng xây cơ đồ, cùng đi theo thầy tôi nhưng ngày khốn khó vậy mà khi đã có của ăn của để thầy tôi lại sánh bước cùng người đàn bà khác. Mẹ tôi bị đẩy xuống làm vợ lẽ, bị đẩy xuống gian buồng chật chội phía sau vườn. Mẹ tôi bị người đàn bà kia hại sẩy thai đến bốn lần, lại bị thầy tôi ghẻ lạnh cuối cùng uất ức quá mà tự vẫn đến chết. Tôi không nhớ từ khi mất mẹ mình đã lớn lên thế nào, chỉ biết rằng tuổi thơ tôi là những trận đòn roi vô lý từ người đàn bà kia và thầy tôi. Một đứa trẻ sáu bảy tuổi đã bị mụ ta giở chiêu trò để cho hết lỗi này đến tội kia một cách trơn tru. Trong mắt mụ ta tôi chẳng những là cái gai trong mắt mà còn là mối nguy hiểm của mụ.
Tôi còn nhớ những năm ấy tôi và anh Đạt được thầy cho đi học trên phố huyện, vì học giỏi nhất lớp nên tôi được đánh thư khen ngợi. Khi về nhà thầy tôi vui lắm, ấy vậy mà chỉ một đêm sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/571223/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.