Tôi không biết mình lịm đi bao lâu đến khi tỉnh dậy đã thấy nằm trong một căn phòng trắng toát. Nhìn lại mới biết hoá ra là bệnh viện huyện. Bất giác tôi vội ngồi bật dậy đưa tay lên bụng rồi sững người lại. Đứa bé đâu? Con tôi đâu? Bên ngoài bất chợt có một bóng người quen thuộc lướt nhanh trên nền đất. Tôi đưa đôi mắt nhìn lên… là cậu Hoàng. Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng còn dính chút máu bẩn đã khô, đôi chân cậu đi rất nhanh. Khi đi qua chỗ tôi cậu bỗng đưa mắt nhìn vào, ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt cậu chợt rụt lạu, ban đầu tôi còn ngỡ cậu sẽ mở cánh cửa kia đi vào thế nhưng không. Cậu vẫn đưa đôi mắt nhìn vào nhưng đôi chân lại sải những bước nhanh dài rồi khuất dần. Không hiểu sao trong lòng tôi lại có chút linh cảm không lành liền vội vàng bước xuống nền đất đi ra ngoài. Khi vừa mở cánh cửa ra một người y tá đã chạy lại rồi nói:
– Cô vừa sinh xong còn yếu lắm, nằm nghỉ đi đừng đi lại.
Tôi nhìn người y tá gấp gáp hỏi:
– Con tôi đâu?
– Cô bé đang được mang đi tắm, cô vào giường nằm đi lát nữa tôi sẽ mang cô bé vào cho cô
– Nó… nó không sao thật chứ?
– Không sao, chỉ có cô là có sao thôi, cô bị chảy máu quá nhiều trong lúc chuyển dạ, may mà các bác sĩ kịp cứu, chồng cô phải truyền cho bao nhiêu máu mới đủ, thế nên cô nghỉ đi cho lại sức. Hai ngày hôm nay chồng cô toàn tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/571221/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.