Những ngày tiếp theo cậu Hoàng và cậu Nhân đi làm từ sớm đến chiều tối mới về. Tôi ở nhà trọ không biết làm gì liền nhờ bà chủ trọ dẫn ra chợ mua ít đồ về nấu ăn cho hai cậu. Cậu Hoàng nhờ mấy người bạn tìm tung tích của thầy mẹ tôi nhưng mãi chưa tìm được.
Ra khỏi nhà ông Hạnh cuộc sống của tôi cũng dễ chịu hơn hẳn. Hằng ngày không phải lo bị người nọ người kia hãm hại, tuy rằng hơi khó khăn về vật chất một chút nhưng thực sự rất thoải mái. Có điều so với ở nhà thì ở đây cậu Hoàng phải vất vả hơn rất nhiều. Xưởng gỗ cậu Đạt bỏ bê còn dùng tiền đó đi đánh bạc nên giờ mọi hậu quả cậu Hoàng phải đứng ra giải quyết. Có những ngày cậu Hoàng trở về nhà mà người ngợm dính đầy bụi bẩn, có hôm đến tận đêm khuya cậu mới về, tôi muốn giúp cậu cũng chỉ biết nấu thật ngon để cậu trở về nhà ăn.
Đến ngày thứ hai tám sau ngày ba chúng tôi lên tỉnh, khi đang gấp quần áo cho cậu Hoàng thì cậu Hoàng về. Vừa nhìn thấy tôi cậu liền nói:
– Tôi tìm thấy thầy mẹ em rồi. Đi theo tôi.
Tôi nghe xong liền để quần áo ở trên giường rồi gấp gáp theo cậu Hoàng! Thầy mẹ tôi cũng giỏi thật, đến cậu Hoàng cũng phải tìm tận hai mươi ngày mới ra được tung tích của họ. Cậu Nhân lái xe chở tôi và cậu Hoàng đến một con hẻm nhỏ rồi đỗ xe bên ngoài. Ba chúng tôi đi thẳng vào trong, khi đến một ngôi nhà khang trang trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/571213/chuong-22.html