Tôi không mở mắt nổi, toàn thân như lịm dần chợt nghe tiếng giọng rất quen:
– Hiên, Hiên… mở mắt ra đi. Tôi đã nói em đừng đi cơ mà? Sao em nhất định không chịu nghe lời tôi. Mở mắt ra! Mau lên! Mở mắt ra! Không được ngủ, đừng ngủ, xin em đừng ngủ, mở mắt ra đi.
Trên má tôi bất chợt có thứ gì đó nóng hổi rớt xuống, tôi không còn biết gì nữa cuối cùng cũng chìm vào bóng đen mịt mù!
Tôi không biết mình ngất đi bao lâu chỉ biết đến khi tỉnh dậy đã nằm trong buồng quen thuộc. Có điều xung quanh có rất nhiều người, cậu Hoàng, vú Dần, cả cái Hĩm cùng thầy Long. Hai mắt cậu Hoàng long sòng sọc nhìn thầy Long gào lên:
– Tôi ra lệnh cho ông phải cứu cô ấy.
Thầy Long vừa chắp hai tay vừa run sợ đáp:
– Tôi không cứu được đâu…
Cậu Hoàng rút khẩu súng ra dí sát vào đầu thầy Long gằn từng chữ:
– Ông nhất định phải cứu cô ấy, nếu cô ấy có mệnh hệ gì ông cũng không giữ nổi cái mạng này đâu!
– Cậu nói xem bao nhiêu năm nay tôi làm thầy ở đây có bao giờ tôi từ chối ai? Nhưng lần này tôi thật sự không có khả năng, “cô ta” giờ rất mạnh, không còn là một vong ma bình thường nữa, tôi cũng đã thử nhưng không thể giúp nổi. Vợ cậu tuy là có ý tốt giúp cô ta nhưng vì chậm trễ nên cô ta còn oán ngược lại tôi làm sao có thể có cách nào được.
Cậu Hoàng nghe xong hai tay buông thõng xuống rồi hất tung đống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/262694/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.