"Lộc Hàm, em cứ chọn đi, anh trả tiền là được.”
“Lộc Hàm, cái này nặng lắm, để anh để anh…”
Hai người cùng nhau ra chợ mua đồ, Thế Huân không hề giống lúc trước tựa như thiếu gia đứng nhàn rỗi bên cạnh. Hiện tại hoàn toàn đúng tiêu chuẩn hảo lão công 24 giờ, Lộc Hàm chỉ phụ trách chọn hàng là được, trả tiền cùng xách đồ tự nhiên sẽ có Thế Huân đến làm. (thằng Móm chính thức làm thê nô =)))) cơ mà ta thx hố hố)
Đối với việc lúc trước Lộc Hàm không dùng một văn tiền nào của mình, trong lòng Thế Huân vẫn luôn trăn trở. Nhưng y=anh biết nếu hiện tại có tiếp tục đưa tiền cho Lộc Hàm cậu cũng sẽ không lấy, hơn nữa Thế Huân cũng không muốn vì chuyện trước kia lại làm tổn thương hòa khí của hai người, cho nên hiện tại cũng chỉ có thể nhân thời điểm hai người cùng đi mua đồ mà giành trả tiền.
“Lộc Hàm…” Hai người mua xong đồ mới vừa bước vào cửa nhà, Thế Huân liền tiện tay đem cửa đống lại, đem Lộc Hàm đặt lên vách tường, đầu ghé xuống hôn lên môi cậu. Anh cũng không có nhẫn nại khiêu khích, mà trực tiếp đem đầu lưỡi đỉnh nhập vào trong miệng Lộc Hàm đấu đá lung tung, trở mình liếm duyện.
“Ngô…” Dù sao cũng đã vào cửa, Lộc Hàm không lo bị người khác nhìn thấy, mềm nhũn thân mình ngoan ngoãn tiến sát vào lòng ngực Thế Huân, mặc anh hôn đủ.
Lộc Hàm mềm mại nhu thuận làm động tác Thế Huân được một tấc lại muốn tiến một thước, miệng một giây cũng không rời đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-con-nguoi-mot-cuoc-doi/1528298/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.