Tiếng Hoắc Tranh lãnh đạm nói quỳ xuống làm gương mặt Yến Tuyết Sùng đỏ bừng, giống như bị hung hăng tát một cái, xấu hổ tới cực điểm.
Mới không lâu trước đây, Yến Tuyết Sùng kiêu căng ngạo mạn cam kết ai thua phải quỳ xuống trước mặt mọi người, giờ phút này túi tiền đã ở trong tay Bạch Tế, hắn thua.
Bốn cái gia nhân tiến lên mắng: “Ngươi là thứ gì, dám to gan nói chuyện với thiếu gia như vậy?!”
Hoắc Tranh khí phách nói: “Đã đánh cược thì phải chịu thua, hay là thiếu gia Yến gia nói được nhưng làm không được, không nhận thua?”
Người xem đã tản ra nhìn thầy đầu này tựa hồ có trò hay liền sôi nổi tụ tập lại, đem đường lộ vây chặt như nêm cối, không ít người nhận ra Yến Tuyết Sùng, nghĩ xem bọn họ đã xảy ra chuyện gì.
Cảnh trước mắt này làm Yến Tuyết Sùng muốn thoát thân cũng không được, y không cam lòng trừng Bạch Tế, hộc hộc thở dốc. Gia nhân giơ lên cánh tay chuẩn bị động thủ với Hoắc Tranh liền bị Yến Tuyết Sùng rống to, “Dừng tay.”
Tiếng nói vừa dứt, Yến Tuyết Sùng đẩy ra gia nhân chắn phía trước, đôi mắt cụp xuống, hai đầu gối run run đối diện Bạch Tế quỳ xuống.
Bạch Tế giật mình lùi lại một bước, sau lưng kề sát lồng ngực Hoắc Tranh.
Yến Tuyết Sùng quỳ một cái, bốn phía như sắp nổ tung, có người không thể tưởng tượng nổi dụi mắt, “Mắt ta nhìn nhầm rồi đi, Yến thiếu gia cư nhiên quỳ xuống a?!”
Thanh âm nghị luận hết đợt này đến đợt khác, Yến Tuyết Sùng vứt bỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-cai-lo-tai-dung-thang-len/736472/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.