Tại biệt thự của Hách Liên Tử Mục.
Tiếng gió xì xào đẩy đưa những cành lá còn sót lại từ mùa thu. Không khí cũng trở lạnh hẳn so với mọi ngày, có lẽ đây chính là tín hiệu của mùa đông giá lạnh.
"Chị Uyển Kinh, cây này là cây gì thế?" Chỉ vào cây quế nhỏ ở một vùng đất trống trong khu vườn đầy những mầm ươm, Alec HiaLy thật giống một cô bé với tâm hồn đầy trong trẻo, ngây thơ đến lạ mà tò mò hỏi người chị của mình.
Mạc Uyển Kinh phì cười mà nói "Đó là cây quế, một loài cây khá nổi tiếng trong ngành thuốc Đông y, cổ truyền đấy."
"Nó có thể ăn được sao?" Alec HiaLy hỏi.
"Tất nhiên rồi, chờ đến dịp nào đó em thời gian quay lại đây chơi thì chị sẽ hái cho em nếm thử." Xoa đầu Alec HiaLy, Mạc Uyển Kinh nhẹ nhàng nói với giọng đầy sự yêu thương, niềm nở.
"A! Uyển Kinh, tớ đến thăm cậu đây." Từ đằng xa một âm thanh được truyền đến mà ngày một lớn. Bất giác cả
Mạc Uyển Kinh và Alec HiaLy đều nghoảnh đầu nhìn về hướng đó.
Vì tiết trời khá lạnh nên ở nhà mãi cũng chán, thế là Lạc Hương Mẫn đã nghĩ ra việc đến thăm cô bạn thân nhất của mình. Sau một hồi lâu trò chuyện, bằng cách nào đó mà Alec HiaLy lại có thêm một người chị cởi mở hơn cả
Mạc Uyển Kinh rồi.
Bọn họ cười đùa cả ngày trời cho đến lúc xế chiều thì cuối cùng Alec HiaLy cũng nhận được cuộc gọi thúc dục ra sân bay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hach-lien-phu-nhan-o-tren-anh-o-duoi/3551129/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.