Đôi mắt từ từ hé mở nhìn rộng, mặt đối diện trần nhà trắng xóa. Cô nghiêng đầu nhìn phía bên cạnh bàn tay vẫn luôn được nắm chặt. Hắc Minh Hạo ngủ say mỏi mệt chẳng hay cô đã tỉnh lại.
" Anh cứu em làm gì…? "
Nghe tiếng động anh giật mình tỉnh giấc, lòng vui khôn siết muốn ôm cô vào lòng bị hắt hủi.
Ánh mắt lạnh nhạt lảng tránh khiến anh khó hiểu.
" Diệp La Manh Hạ em- "
" Ra ngoài đi, em muốn ở một mình. "
Anh buồn rầu nghe lời rời khỏi ghế, chân không nỡ, bước thật nhỏ chốc chốc lại ngoảnh lại nhìn cô.
Cô yên lặng thở dài, vết thương ở bụng vẫn khiến cô đau nhói. Một người chẳng còn nghị lực sống bị đem tới bệnh viện thế này khác nào sự dày vò.
Chẳng còn mặt mũi nào nhìn chồng thêm được nữa, thà rằng để cô chết trong ân hận còn hơn phải đối diện thẳng thắn nói ra sự thật.
Vừa cầm lên điện thoại bỏ lỡ hàng chục cuộc gọi nhỡ trên băng ghế, Hắc Minh Hạo nhấc máy gọi lại liền đánh rơi điện thoại. Tâm trí không vững lập tức phóng trở về nhà.
Nghe tin Tân Giả Chu chưa chết, anh lại càng nóng lòng muốn phát điên.
Đối diện với người bị mất đi một bên cánh tay, anh chết lặng ôm chầm lấy người bạn đồng hành tri kỷ suốt bao năm qua đã sống sót trở về.
" Kể tôi nghe, đã xảy ra chuyện gì!? "
Người trợ lý mít ướt khóc ròng vì không thể làm tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-tong-thieu-phu-nhan-lai-muon-ngoai-tinh/3363433/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.