Sau khi về nước, Diệp Tân chuyển hắn đến biệt thự nhà Tôn Thanh Hạ.
Trong sân vườn, Tôn lão gia tử cùng chiến hữu cùng thế hệ đang đánh cờ, rôm rả trò chuyện. Nhà ai có con gái mới gả, nhà ai vừa lấy về con dâu, mọi chủ đề bị lôi ra bàn luận, mọi người trong viện ai ai cũng ăn mặc như đi dự tiệc, coi bộ cực kỳ náo nhiệt. Nhưng hiện tại đột nhiên nhiều thêm một Diệp Tân lạ mặt, khiến mấy ông lão thế hệ trước hiếu kỳ, đám con cháu đồng lứa cũng càng thêm tò mò.
Diệp Tân tan tầm về nhà, từ cửa lớn đi thẳng vào bên trong, mọi người xung quanh đều nhìn tò mò nhìn về phía cậu, làm cậu tự nhiên sinh ra cảm giác lo lắng, sợ hãi.
Mấy người nhà giàu đều có vẻ khắc nghiệt như vậy sao?
Lúc này, Tôn lão gia tử đang ngồi ngay cửa ra vườn, cạnh lồng chim, lồng chim được trùm một tấm khăn nhung dày, chỉ lộ ra một lỗ nhỏ. Trên bàn đá là bàn cờ đang chơi được một nửa.
Diệp Tân bước tới gần, ngồi xuống một băng ghế nhỏ, nhỏ giọng chào: “Ông nội”.
Tôn lão gia tử ngẩng đầu lên “ừ” một tiếng.
Cậu thoáng do dự: “Người trong nhà…. Vì sao…ừm….hình như có gì đó quái quái?”
Tôn lão gia tử bật cười, đặt lồng chim qua một bên, không lập tức trả lời câu hỏi của cậu, chỉ nói: “Có biết đánh cờ không?”
Diệp Tân ngồi thẳng người, thành thật đáp: “Cháu có biết một chút”.
Kết quả của biết một chút chính là, Tôn lão gia tử bao năm bất bại cuối cùng cũng gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-tan/1302875/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.