Sau sự việc ở Linh Sơn.
Tô Phiến Ngọc và Giang Tranh Lưu cùng nhau trở về Tiên môn, trong suốt quá trình, bà ta biểu hiện vô cùng bình thường.
"Sao ngươi lại yên lặng thế, chẳng lẽ vì bị Ninh Thanh Dã cự tuyệt nên nản lòng rồi sao?"
Giang Tranh Lưu lấy làm lạ, đã quen với dáng vẻ điên điên cuồng cuồng của Tô Phiến Ngọc, giờ đối phương đột nhiên trầm tĩnh lại khiến lão thấy rất kỳ quặc.
Tô Phiến Ngọc bước thẳng vào Tiên môn, thong thả nói:
"Ta còn lâu mới nản lòng thoái chí."
Bà ta không hề từ bỏ, chỉ là nhìn tòa Tiên môn hùng vĩ trước mặt mà nảy sinh ý nghĩ khác.
Đơn giản là đưa Ninh Vi lên địa vị thần tiên thôi.
Ninh Vi không sốt ruột, vậy để bà ta tạo ra cơ hội cho Ninh Vi.
Tô Phiến Ngọc lẳng lặng liếc nhìn về phía địa lao, khóe môi khẽ nhếch lên.
Sau đó, bà ta giấu kín tâm tư, bước vào tòa nhà chính của Tiên môn, thần sắc như thường chào hỏi Yến Bình Minh.
Trước mặt người đời, bà ta vẫn là vị lão tổ Vọng Trần Tông kia.
...
Bóng trăng lạnh lẽo thê lương, đêm đã khuya.
Một bóng người khác thường xuất hiện ở địa lao tiên môn.
Các tu sĩ canh giữ ở đây rất kinh ngạc, nhưng ngại với thân phận, không ai dám ngăn cản Tô Phiến Ngọc.
Tô Phiến Ngọc vào địa lao nhẹ nhàng, thậm chí không cần nhiều lời đã có thể gặp trực tiếp Đoàn Khung Dạ.
Tầng dưới cùng tối đen như mực, ánh nến trong tay Tô Phiến Ngọc chiếu rọi lên khuôn mặt hiền lành, tràn đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-nguyet-quang-thieu-dao-duc-cua-tu-chan-gioi/5262184/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.