“Sư tỷ…”
Áp lực lớn nhất mà Thẩm Hàm Thanh từng cảm nhận, là do Ninh Vi mang đến.
Lần đó ở Quy Nguyên Lâm Trạch, trong cuộc chiến đấu với giao long chín đầu, lời than thở thuận miệng của Ninh Vi, trở thành sự truy cầu tuổi trẻ đau đáu trong lòng Thẩm Hàm Thanh.
“Mau một chút trưởng thành lên đi.”
Trong sự tô điểm của gió, của lửa, của sấm chớp đầy trời, Ninh Vi sau lớp khăn che mặt đã nói ra câu này.
Thẩm Hàm Thanh sững sờ tại chỗ.
Nhìn Ninh Vi qua lớp khăn che mặt ngẩn ngơ một hồi thật lâu, sự kỳ vọng của sư tỷ đánh sâu vào tận tâm linh đến đau đớn.
Hắn nhìn Ninh Vi một cái thật sâu, che giấu sự kích động trong mắt, giả vờ như không có chuyện gì.
Do thân phận đặc thù của Ninh Vi, sự chênh lệch về thực lực giữa Thẩm Hàm Thanh và sư tỷ là khó có thể bù đắp, hắn là thiếu niên truy tìm kiếm đạo, mà Ninh Vi lại là Ánh Vi kiếm tiên trùng sinh mà đến.
Nhưng Thẩm Hàm Thanh biết, Ninh Vi không phải toàn năng.
Có một số chuyện, có một số thời điểm, Ninh Vi cũng cần có người giúp đỡ.
Lờ mờ nhớ tới lúc còn ở Thiên Thu Các, biết được thân phận của Ninh Vi, hắn còn tưởng tượng qua một ngày kia đứng sánh vai với sư tỷ. Nhưng khe rãnh nghìn năm ấy không phải ngày một ngày hai là có thể lấp đầy.
Ninh Vi nhìn Thẩm Hàm Thanh trong huyễn cảnh, tâm tư phức tạp:
“Người lười biếng, cà lơ phất phơ nhất, lại là người nghiêm túc nhất.”
“Chuyện này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-nguyet-quang-thieu-dao-duc-cua-tu-chan-gioi/5248142/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.