Chí thân chí sơ, yêu không thành hận không được.
Trên ghế nằm trong viện trúc xá, Đoàn Tố Dư đang nghỉ ngơi chậm rãi nheo mở một con mắt, liếc nhìn Ninh Vi đang ngồi bên cạnh.
“Con làm sao xông vào tâm ma của ta rồi?”
Nàng nói chuyện nhẹ nhàng, bộ dạng vô cùng nhàn hạ.
Nếu là người khác bị vây khốn ở phiến thiên địa này, tất nhiên sẽ bị ý thức chủ của Vực Sâu Tâm Ma và huyễn tượng mê hoặc tinh thần, từ đó đánh mất chính mình.
Nhưng giác ngộ của nàng quá cao.
Không chỉ có thể phân biệt ra đây là huyễn cảnh tâm ma trong vực sâu, còn có thể nhìn ra Ninh Vi là tồn tại chân thực tình cờ tiến vào huyễn cảnh.
Ninh Vi có chút kinh ngạc, ung dung như vậy sao? Nàng giải thích tình huống của mình với Đoàn Tố Dư:
“Vực sâu đối với tinh thể không có hứng thú, nó không tiếp nhận con, cho nên con phiêu bạt trong đây sau đó rơi vào huyễn cảnh của sư thúc.”
“Thì ra là như vậy…”
Đoàn Tố Dư khép mắt, nằm trên ghế nhàn nhã tự đắc.
“Con xuất hiện ở chỗ này, ta đoán người Tiên Môn đã phong tỏa vực sâu rồi, chỗ này đâu đâu cũng là người của chúng ta đúng không? Muốn ở chỗ này xử quyết Đoàn Khung Dạ?”
Từ khi Ninh Vi quen biết Đoàn Tố Dư, IQ của người này vẫn luôn rất cao.
“Nói không sai.”
Ninh Vi nhìn nàng nói, muốn cùng nàng thảo luận một chút.
“Chỉ là con rất hiếu kỳ, Đoàn Khung Dạ thật sự có thể phá trừ tâm ma sao, đối mặt với tâm ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-nguyet-quang-thieu-dao-duc-cua-tu-chan-gioi/5247636/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.